Mục lục
- Có những ngôi nhà không chỉ được xây bằng gạch đá…
- Ngôi nhà cũng biết già.
- Điều đáng tiếc nhất không phải là mái ngói cũ.
- Mỗi ngôi nhà đều đang âm thầm làm việc.
- Có những thứ càng lâu năm càng có giá trị.
- HTP không muốn sửa chữa những mái nhà.
- Một ngôi nhà đẹp không tự nhiên mà có.
- HTP không muốn thay đổi thị trường.
- Một ngôi nhà được chăm sóc sẽ làm nên một khu phố đẹp.
- Đó là lý do HTP tồn tại.
Có những ngôi nhà không chỉ được xây bằng gạch đá…
Mà được lớn lên cùng con người.

Có một điều rất kỳ lạ.
Chúng ta thường xem ngôi nhà là một tài sản – Là:
Một công trình.
Một nơi để ở.
Một địa chỉ.
Một bất động sản.
…
Nhưng rất ít khi… chúng ta xem ngôi nhà như một “thành viên” trong gia đình.

Hãy thử nghĩ lại.
Có bao nhiêu ký ức của bạn… đã diễn ra dưới mái nhà ấy?
Tiếng khóc đầu tiên của một đứa trẻ.
Bữa cơm đầu tiên của đôi vợ chồng trẻ.
Những lần ông bà quây quần.
Tiếng cười của con cháu.
Những mùa Tết.
Những cơn mưa.
Những đêm mất điện.
Những lần tiễn người thân đi xa.
…
Ngôi nhà có mặt trong tất cả.
Nhưng chưa bao giờ lên tiếng.

Ngôi nhà cũng biết già.
Con người sinh ra.
Lớn lên.
Trưởng thành.
Già đi.
Ngôi nhà cũng vậy.
Ngày đầu tiên.
Mái ngói đỏ au.
Tường sáng.
Cửa mới.
Sân sạch.
…
Năm năm sau.
Cây lớn hơn.
Sơn nhạt hơn.
Mái ngói bắt đầu đổi màu.
Bảy năm sau.
Rong rêu xuất hiện.
Những viên ngói lặng lẽ mòn đi dưới nắng và mưa.
Không phải vì ngôi nhà yếu đi.
Mà vì… nó đã dành từng ấy năm để che chở cho chúng ta.

Điều đáng tiếc nhất không phải là mái ngói cũ.
Điều đáng tiếc nhất… là sự lãng quên.
Đây mới là điều HTP luôn trăn trở.
Không phải rong rêu.
Không phải bạc màu.
Không phải nứt vỡ.
Mà là…
Chúng ta thường chỉ nhớ đến ngôi nhà… khi nó đã phát ra tiếng kêu cứu.
Có người bảo dưỡng ô tô mỗi sáu tháng.
Có người khám sức khỏe mỗi năm.
Có người chăm cây mỗi tuần.
Nhưng… ngôi nhà thì sao?
Nhiều mái nhà trải qua mười, hai mươi năm… không một lần được chăm sóc đúng nghĩa.
Không phải vì chủ nhà không yêu.
Mà vì… ngôi nhà quá quen thuộc.
Điều gì quá quen… chúng ta thường quên.

Mỗi ngôi nhà đều đang âm thầm làm việc.
Không có ngày nghỉ.
Không có ngày lễ.
Không có ngày chủ nhật.
Mỗi ngày.
Mái nhà đón nắng trước chúng ta.
Chịu mưa trước chúng ta.
Đón gió trước chúng ta.
Hứng bụi trước chúng ta.
Bảo vệ cả gia đình.
Nhưng đổi lại… nó không đòi hỏi điều gì.
Có lẽ vì thế… chúng ta quên mất rằng… ngôi nhà cũng cần được chăm sóc.

Có những thứ càng lâu năm càng có giá trị.
Một cái cây.
Một quyển sách cũ.
Một bức ảnh.
Một chiếc đồng hồ.
Một ngôi nhà.
…
Giá trị của chúng không nằm ở tuổi đời.
Mà nằm ở cách chúng được gìn giữ.
Một ngôi nhà được chăm sóc suốt ba mươi năm…
Không chỉ đẹp hơn.
Nó còn chứa nhiều tình yêu hơn.

HTP không muốn sửa chữa những mái nhà.
HTP muốn giữ gìn những câu chuyện.
Mỗi viên ngói.
Đều đã chứng kiến một phần cuộc đời của gia chủ.
Mỗi mái nhà.
Đều cất giữ những ký ức mà tiền bạc không thể mua.
Nếu một ngày… chúng ta chỉ nhìn ngôi nhà như một tài sản.
Thì việc sửa chữa sẽ luôn là một khoản chi.
Nhưng nếu nhìn ngôi nhà như một người bạn đồng hành.
Việc chăm sóc sẽ trở thành một sự biết ơn.

Một ngôi nhà đẹp không tự nhiên mà có.
Nó được tạo nên từ hàng nghìn sự quan tâm nhỏ.
Lau lại cánh cửa.
Cắt tỉa khu vườn.
Sơn lại hàng rào.
Trồng thêm một chậu hoa.
Rồi một ngày… chúng ta nhận ra.
Có một nơi vẫn đang chờ được quan tâm.
Đó là mái ngói.

HTP không muốn thay đổi thị trường.
HTP muốn thay đổi một thói quen.
Thay vì hỏi:
“Bao giờ mái hư thì sửa?”
HTP mong mọi người bắt đầu hỏi:
“Ngôi nhà của mình hôm nay thế nào?”
Đó là một câu hỏi rất khác.
Bởi khi đã bắt đầu quan tâm… chúng ta sẽ biết lúc nào cần:
- Làm sạch.
- Bảo dưỡng.
- Phục hồi.
- Làm đẹp.
Không phải vì hỏng.
Mà vì yêu.

Một ngôi nhà được chăm sóc sẽ làm nên một khu phố đẹp.
Một khu phố đẹp sẽ làm nên một thành phố đẹp.
Một thành phố đẹp không chỉ được tạo nên bởi những công trình lớn.
Nó được tạo nên từ hàng chục nghìn ngôi nhà nhỏ.
Mỗi gia đình chăm sóc một mái nhà.
Là mỗi gia đình đang góp phần giữ gìn diện mạo của nơi mình sống.
Vẻ đẹp đô thị không bắt đầu từ quảng trường.
Nó bắt đầu từ từng mái hiên.
Từng viên ngói.
Từng khu vườn.

Đó là lý do HTP tồn tại.
HTP không chỉ muốn vệ sinh mái ngói.
Không chỉ muốn sơn mái ngói.
Không chỉ muốn phục hồi mái ngói.
Điều HTP mong muốn… là nhiều gia đình Việt sẽ nhìn ngôi nhà của mình bằng một ánh mắt khác.
Không chỉ là nơi để ở.
Mà là nơi lưu giữ cả cuộc đời.

TUYÊN NGÔN HTP – “Ngôi nhà và những dấu vết của thời gian”.
Chúng tôi tin rằng…
Ngôi nhà cũng biết mệt.
Ngôi nhà cũng cần được chăm sóc.
Không phải vì gạch đá biết đau.
Mà vì bên trong những bức tường ấy… là những con người chúng ta yêu thương.
Mỗi viên ngói sạch hơn.
Mỗi mái nhà đẹp hơn.
Mỗi ngôi nhà được gìn giữ tốt hơn.
Đều là một cách để nói rằng:
“Cảm ơn.”
Cảm ơn ngôi nhà… đã âm thầm che chở chúng ta suốt bao năm.

Sau bài này (Chương 0), ba chương sau HTP đã xây dựng sẽ trở nên có “gốc”:
- Chương 0: Triết lý Ngôi nhà sống – lý do HTP tồn tại.
- Chương 1: Mặt tiền thứ năm – vì sao mái ngói có vai trò đặc biệt.
- Chương 2: Mái ngói đẹp – vì sao vẻ đẹp của mái ngói phản chiếu tình yêu cho tổ ấm.
- Chương 3: Ngước lên – chuyển từ triết lý thành một hành động thường xuyên.
CÔNG TY CỔ PHẦN HỒNG TÂM PHÁT
568 Phan Văn Trị, Phường Hạnh Thông, Tp.HCM
Dịch vụ “Mái ngói HTP – Mái tôn HTP”: Hotline: 0964 959 468 (Mr.Tuân) – 0938 300 468 (Mr.Hưng)


